khách địa
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Đất khách, vùng đất xa lạ: Từ dùng trong văn chương cổ để chỉ một vùng đất không phải quê hương mình, nơi xa lạ, nơi người ta sống như một kẻ khách.
- Nơi đất khách quê người: Nhấn mạnh cảm giác xa cách, lạc lõng khi phải sống ở một nơi không phải quê nhà.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Ông cụ sống cả đời ở khách địa, lòng luôn nhớ về quê cha đất tổ. (Ông cụ sống cả đời ở đất khách, lòng luôn nhớ về quê cha đất tổ.)
- Thân phận tha hương, nỗi buồn khách địa luôn canh cánh trong lòng. (Thân phận tha hương, nỗi buồn đất khách luôn canh cánh trong lòng.)
Các cách sử dụng nâng cao
"Khách địa tha hương": Cụm từ thường đi kèm để nhấn mạnh thân phận lưu lạc, sống nơi đất khách.
- Câu chuyện kể về những kiếp người khách địa tha hương trong thời loạn lạc. (Câu chuyện kể về những kiếp người tha hương nơi đất khách trong thời loạn lạc.)
"Nỗi niềm khách địa": Chỉ tâm trạng, nỗi lòng của người sống nơi xứ người.
- Thơ ông chất chứa nỗi niềm khách địa sâu nặng. (Thơ ông chất chứa nỗi lòng của kẻ sống nơi đất khách sâu nặng.)
Biến thể và từ gần giống
Tha hương (danh từ): Chỉ việc phải sống ở nơi đất khách quê người, xa quê hương.
- Sống cảnh tha hương, ông thấu hiểu nỗi cô đơn của kẻ xa xứ. (Sống cảnh tha hương, ông thấu hiểu nỗi cô đơn của kẻ xa xứ.)
Xứ người (danh từ): Vùng đất không phải quê hương mình.
- Anh ấy đã lập nghiệp thành công trên xứ người. (Anh ấy đã lập nghiệp thành công trên đất nước người ta.)
Từ đồng nghĩa
- Đất khách: Cách nói khác cùng nghĩa với "khách địa".
- Quê người: Chỉ nơi ở không phải là quê hương bản quán của mình.
- Xa xứ: Chỉ việc ở nơi xa quê hương, đất nước.
Từ trái nghĩa
- Cố hương / Quê hương: Nơi chôn nhau cắt rốn, quê cha đất tổ.
- Bản quán / Nguyên quán: Nơi gốc gác, quê gốc của một người.
Lưu ý sử dụng
- "Khách địa" là một từ Hán Việt cổ, mang sắc thái văn chương, ít được dùng trong ngôn ngữ giao tiếp hàng ngày. Ngày nay, người ta thường dùng các từ như "đất khách", "xứ người" hoặc "tha hương" phổ biến hơn.
- Từ này thường xuất hiện trong thơ ca, văn chương cổ điển hoặc khi muốn diễn đạt một cách trang trọng, giàu hình ảnh về cảnh ngộ sống xa quê.
- Đất khách.